Đánh mất... nửa cuộc đời
Thứ bảy, 20 Tháng 3 2010 02:19
In
Email
Bùi Trần Hoàng.
Đã 5 năm từ khi bỏ ma tuý, Bùi Trần Hoàng đang có tất cả: Niềm tin của gia đình, công việc với thu nhập ổn định. Cuộc sống bình yên ấy biết bao quý giá khi nhìn lại 8 năm nghiện chất bột trắng chết người, ăn cắp ăn trộm để có tiền xài, ra vào trại như cơm bữa, rồi nhiễm HIV.

Giờ đây, Hoàng là Đội trưởng đội chăm sóc người nhiễm HIV/AIDS thuộc nhóm "Vì ngày mai tươi sáng Hà Nội".

Sa lầy

Bố vào trại 10 năm vì án kinh tế, mẹ Hoàng - một công nhân Nhà máy dệt kim Đông Xuân - thường xuyên làm ca, rồi làm thêm để nuôi hai đứa con trai ăn học. Bà không còn có thời gian kèm cặp con, phó mặc vào sự tự giác của mỗi đứa. Trái ngược hẳn với người em trai chí thú học hành, mới 15 tuổi Hoàng không còn tha thiết tới trường, rẽ sang con đường vào đời sớm. Lăn lộn trong xã hội, Hoàng làm đủ thứ nghề, từ phụ xây, đánh bóng mạ kền xe đạp, làm điện nội thất, nấu ăn.

Bước sang tuổi 19, Hoàng bắt đầu trượt dài. Nhập ngũ, nhưng cuối tuần, Hoàng lại nhảy xe từ Sóc Sơn về nhà. Tính quảng giao, quen nhiều bạn mới, Hoàng thường được bạn chiêu đãi từ A – Z, từ tiền tàu xe, ăn uống, đến cả khoản “giao lưu” với chị em. Tập luyện từ thứ hai đến thứ sáu, cuối tuần về nhà lại ăn chơi quần quật, sức thanh niên cũng chỉ sung được vài tháng. Cái gì đến cũng phải đến, người bải hoải, Hoàng gật đầu cái rụp khi bạn rủ rê “chơi tí cho khoẻ”. Ngày thao luyện, tối 7 – 8h là vượt hào, bắt xe bus về nhà tìm thuốc. Tờ mờ hôm sau lại một cuốc xe bus gần 40 cây số để kịp điểm danh.

Được 7 tháng thì Hoàng đảo ngũ. Chẳng khó khăn Hoàng tìm được kế sinh nhai mới: Tiếp thị dầu gội đầu giả. Ngày cao điểm, kiếm được tiền mua đủ chỉ vàng lúc đó 600.000đ là chuyện thường. Tay làm, hàm nhai, lại miệng hút, nên của thiên lại trả địa. Ban đầu 350.000 – 400.000đ/ngày cho việc hút là đủ, nhưng khi chuyển sang chích thì chẳng thấm vào đâu. TV, đầu video cho đi hết. Cô, dì, chú, bác đều là chủ nợ. Tiền ma chay cưới hỏi định mang đi mừng, đi phúng đều nướng cho heroin. Căn nhà chật chội 15m2 vốn là một phòng tập thể chia đôi chỉ có cái giường mọt 4 chân, kê gạch vỡ để tránh ngập những hôm mưa to là tài sản giá trị nhất. Mỗi khi mẹ đi làm, đó trở thành điểm tập kết hút sách của đám bạn nghiện và Hoàng nằm la liệt.

Rồi tới lúc Hoàng thất nghiệp. Cái gì bán được trên 20.000đ đều quý. Một bước ngoặt tất yếu trong cuộc đời Hoàng lại đến: Bị bắt, giao lại quân đội. Gộp cả tội đào ngũ, Hoàng bị kết án 36 tháng tù. Mãn hạn ra trại, nhưng cũng chỉ 1 năm sau, đâu lại vào đấy. Trộm cắp lại là kế sinh nhai. Cuối năm 2000, trước khi đi trại cai nghiện lần thứ hai, Hoàng biết mình đã nhiễm HIV.

Hồi sinh

Cuối tháng 10.2004, bập bõm bỏ ma túy được một thời gian ngắn, Hoàng bắt đầu tham gia sinh hoạt nhóm “Vì ngày mai tươi sáng Hà Nội”. Rồi đến cuối 2005 dần đoạn tuyệt hẳn. Những ngày tháng ngấm mùi trại, ra ngoài được bạn bè trong nhóm chăm sóc, có lẽ đây là những ngày đầu tiên, Hoàng có thời gian để nhìn lại mình. Một bên là những tháng ngày tăm tối, đầu óc lúc nào cũng chỉ chìm đắm trong những cơn say, vật thuốc. Ánh mắt xa lạ, lảng tránh của bạn bè vốn là chiến hữu cùng chơi heroin khi biết Hoàng nhiễm HIV. Đối lập lại là những ánh nhìn đồng cảm, ấm áp của những người bạn cùng nhóm. Văn phòng nhóm mấy lần liên hệ với trại xin cho Hoàng được mãn hạn sớm.

“Có lẽ trời còn cho mình cơ hội được làm người, còn được ăn năn! Chứ nếu những phi vụ đó được thực hiện, hay tham gia cướp của cùng đám bạn - Hoàng tự nhủ - không biết mình còn có ngày được nhìn thấy mặt trời hay không”! Mười bảy tháng ở trại, nhiều bữa ăn Hoàng bưng khay cơm chan nước mắt, đếm từng ngày chờ mãn hạn. Thấm thoắt, tháng 3 này Hoàng ra trại được gần 2 năm. Bây giờ không còn là kẻ nghiện ma túy, trộm cắp, thay vào đó, anh là đội trưởng đội chăm sóc thuộc nhóm “Vì ngày mai tươi sáng Hà Nội” làm việc cần mẫn, trách nhiệm.

Nhiều người nghe chuyện cai nghiện chỉ cười nhạt: “Chỉ có anh “sáu tấm” (quan tài) mới khiến người nghiện cai được. Dù cai được 5, 7 hay 10 năm cũng chỉ là tạm thời”. Điều đó có thể xảy ra với bất cứ ai, trong đó có Hoàng. Vì thế mà mỗi ngày đối với Hoàng đều là một thử thách. Những gì còn sót lại của những tháng ngày giang hồ vẫn in dấu: 14 vết sẹo trên mặt. Mỗi lần gặp người đang sử dụng ma túy, hay đã nhiễm HIV do ma túy, Hoàng như thấy lại chính mình trong quãng đời đã bị anh đánh mất, quãng đời khốn khổ, đáng quên nhất của anh. Có những đêm Hoàng giật mình khi gặp lại những cơn ác mộng có thật ấy. Hoàng không muốn “ma túy” và “HIV” trộm đi nốt nửa phần đời còn lại, một phần đời tươi đẹp khác mà Hoàng đang có.

Nguồn Laodong.com.vn Baoonline.vn
Chia sẽ bài viết qua:
v
f
t
g
y
Các tin khác