| |
| Nơi cháu Quỳnh Anh được thả xuống tầng 17. |
Những người giải cứu bé Nguyễn Quỳnh Anh - mới 16 tháng - từ trên tầng cao nhất của tòa nhà lại không phải là những người lính cứu hỏa chuyên nghiệp mà lại chính là bác ruột của bé và hai anh em anh chàng sinh viên ĐH Kiến trúc Hà Nội Nhâm Đức Duy. Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, bác của bé Quỳnh Anh đã có một quyết định hết sức táo bạo: Treo cháu gái vào sợi dây được bện từ quần áo để thả cháu qua ban công xuống dưới tầng 17, nơi tính mạng cháu bé ít nguy hiểm hơn.
Chuyện trên tầng 18
Anh Nguyễn Ngọc Định (35 tuổi, ở Đông Cứu, Gia Bình, Bắc Ninh) là anh trai của anh Nguyễn Ngọc Sơn, chủ căn hộ 1812. Một tuần trước, hai vợ chồng anh Định cùng con gái lên chơi nhà cậu em ruột. Chiều chiều, bác Định lại thay hai vợ chồng em trai (phải đi làm) đón cháu Quỳnh Anh (mới 16 tháng tuổi) từ nhà trẻ về nhà.
![]() |
| Sợi dây được bện từ quần áo dùng để thả bé Quỳnh Anh từ tầng 18. |
Thấy khói tiếp tục luồn dưới cửa vào nhà, anh đóng tiếp cửa buồng ngủ để ngăn làn khói rồi yêu cầu cả nhà chạy ra phía ban công buồng ngủ để tránh khói độc. Lúc này, mọi người bên dưới tòa nhà cũng đã phát hiện ra có khói bốc lên và bắt đầu hò hét, kêu gọi mọi người thoát thân.
Anh Định lập tức gọi điện thoại cho em trai để thông báo tình hình, sau đó gọi cho cứu hỏa và tiếp tục ra dấu hiệu để những người bên dưới biết.
Khói từ phía cầu thang bộ thoát ra từ cửa sổ lại gặp gió thổi bạt vào phía ban công nhà làm cho vợ anh và mấy đứa nhỏ bắt đầu sợ hãi, hoảng loạn kêu khóc. Anh Định trấn an mọi người bình tĩnh để chờ cứu hộ. Khói đen tiếp tục ùa vào phòng ngủ, anh Định phải đóng chặt cửa kính ngoài ban công.
Người em trai anh qua điện thoại yêu cầu anh dẫn mọi người cố gắng thoát ra ngoài hành lang để đi theo cầu thang thoát hiểm, nhưng anh Định hiểu rằng nếu cố chạy ra sẽ là tự sát bởi chỉ cần sau vài giây hít khói độc, không chỉ trẻ con mà cả người lớn đều sẽ bất tỉnh tại chỗ.
Bản thân anh Sơn lúc đó cũng lo lắng cho tính mạng người nhà, đã chạy một mạch từ tầng 1 lên tới tầng 18 để chạy vào nhà. Nhưng chỉ còn cách cửa nhà có vài bước chân, anh cũng không thể tiếp tục bởi khói dày đặc đã làm anh choáng váng. Sau vài lần cố gắng nhưng bất thành, anh đã khóc vì tuyệt vọng và đành phải quay trở xuống.
Lúc này, đã hơn 30 phút kể từ khi phát hiện đám cháy, khói vẫn cứ ào ào tuôn ra. Anh Định cũng đứa cháu họ cầm hai chậu nhựa liên quạt để xua khói. Vợ anh bế bé Quỳnh Anh, lúc này đang khó to có lẽ do hít phải khói độc dù trên miệng che một chiếc khăn mặt tẩm nước.
Nhìn xuống phía dưới thấy ban công tầng 17 có mấy người đứng, lại không thấy có khói nhiều, sau khi hỏi thăm thấy tình hình dưới đó khả quan hơn, anh Định đã đưa ra một quyết định táo bạo: Bằng mọi giá phải đưa bé Quỳnh Anh xuống tầng dưới vì sức cháu bé không thể chịu nổi khói độc lâu hơn nữa. Rất may ngoài ban công lúc đó có khá nhiều quần áo đang phơi, anh vơ vội ba cái quần bò, 2 cái áo phông buộc nối lại thành một sợi dây thật chắc, sau đó buộc vòng dây quanh ngực bé Quỳnh Anh.
Bé Quỳnh Anh không hiểu chuyện gì càng khóc to hơn, nhất là khi bác Định từ từ nhấc em ra khỏi ban công và thả xuống phía dưới, bé òa khóc, hai tay bám chặt thành ban công. Vợ anh Định cũng không cầm được nước mặt, gỡ hai tay cháu ra khỏi thành lan can rồi cùng chồng từ từ thả dây xuống phía ban công phía dưới…
Chuyện ở tầng 17
![]() |
| Hai anh em Nhâm Đức Duy ở vị trí đỡ bé Quỳnh Anh. |
Đứng ngoài ban công hơn 30 phút vẫn, Duy thấy ở ban công phía trên có người gọi với xuống để hỏi tình hình. Sau khi trao đổi, biết ở dưới tình hình khả quan hơn, người đàn ông phía trên đề nghị nhờ Duy giúp. Chưa từng lâm vào tình cảnh như thế này, nhưng Duy hiểu chắc chắn trên đó tình hình rất căng thẳng và nguy hiểm vì cậu nghe thấy người phụ nữ kêu khóc rất nhiều, có vẻ hoảng loạn. Không chần chừ, cậu đồng ý ngay.
Khi sợi dây thả bé Quỳnh Anh lơ lửng ở phía trên đầu, Duy đã vươn người lên phía trên để đỡ em bé trong lúc Hà và Ngân giữ chắc cạp quần của cậu để chắc Duy không bị tuột ra ngoài ban công. Bé Quỳnh Anh lúc đầu khóc rất dữ, nhưng lạ thay, khi vừa thấy các anh chị ở phía dưới nhao ra đỡ, bé nín bặt và bắt đầu cười toe toét, dù vẫn đang lơ lửng trên không trung.
Đỡ được bé Quỳnh Anh, Duy và hai em kéo bé vào trong ban công an toàn, anh Định ở trên cũng thả luôn chiếc dây xuống. Lúc này, Hà được giao nhiệm vụ bế bé Quỳnh Anh vừa phải chọc cười cho bé đỡ sợ, vừa dỗ dành để chờ cứu hộ tới. Duy vẫn vừa bình tĩnh liên lạc với người phía dưới để nắm được tình hình và kêu gọi sự giúp đỡ, vừa phải động viên các em vì cậu biết lúc này, cậu là chỗ dựa tinh thần duy nhất của các em.
Ở phía trên, anh Định chốc chốc lại hỏi vọng xuống xem tình hình dưới đó thế nào, cháu bé ra sao. Sau đó, thấy khói vẫn không ngớt, anh Định định tiếp tục đưa con gái mình thoát xuống dưới bằng dây, nhưng sau khi cân nhắc thấy sẽ là vô cùng nguy hiểm vì trọng lượng con gái anh nặng gấp 3 lần bé Quỳnh Anh nên anh thôi.
Tòa nhà Licogi 13 phía đối diện, một bác đứng tuổi từ đầu tới cuối vụ hỏa hoạn túc trực ở cửa sổ nhà mình, vừa là hét đến khản cả giọng vừa khua tay như để thông báo tình hình và cũng để trấn an mọi người bên tòa nhà này: “Không có lửa đâu, chỉ có khói thôi, cứ bình tĩnh nhé”. “Chắc ông ý muốn bảo tôi đừng làm gì manh động cả. Suốt hôm nay tôi để nhìn ra phía cửa sổ ấy mãi để cảm ơn mà chưa thấy ông ý đâu”, anh Định nhớ lại.
![]() |
| Chân dung hai bạn trẻ đã cùng giải cứu thành công bé Quỳnh Anh. |
Hai hôm sau vụ hỏa hoạn kinh hoàng đó, ngay sau khi trở về nhà, dù khá bận rộn với việc dọn dẹp lại nhà cửa, hai anh em anh Định đã tìm xuống dưới căn hộ phía dưới để cám ơn hai anh em Duy, những người hàng xóm chưa từng biết mặt trước đó nhưng trong cơn hoạn nạn đã trở thành những vị cứu tinh của bé Quỳnh Anh.
Thông tin liên quan
>> Những sai lầm trong thiết kế gây ra tai hoạ
>> Khởi tố vụ án cháy chung cư 18 tầng tại Hà Nội
>> Chủ đầu tư thiếu trách nhiệm, dân lơ là
>> Cháy lớn tại chung cư 18 tầng ở Hà Nội, 2 người thiệt mạng